Truyện cổ tích Cô bé bán diêm

Cô bé tội nghiệp quẹt que diêm thứ ba. Ngọn lửa dần sáng lên, chiếu sáng cả xung quanh, sáng như ban ngày vậy. Trong luồng sang đó hiện ra một cây thông năm mới lấp lánh và cao lớn. “Ôi, đẹp quá!”, em không dám tin vào mắt mình nữa. Trên cành thông treo đầy những ngôi sao nhỏ xíu đủ màu sắc, dưới gốc cây là những gói quà năm mới to nhỏ khác nhau, và còn có bao nhiêu là nến đang cháy sáng. Đêm đông của em dường như cũng trở nên ấm áp hơn.

“Ôi, những ngọn nến mới đẹp làm sao, nó cũng toả ấm đây, mình phải sưởi tay mới được”. Em giơ đôi bàn tay lạnh cóng lên. Những ngọn nến trên cây thông bỗng nhiên chuyển động xếp thành hàng dài uốn lượn bay đi, phát ra ánh sáng lung linh trông như một dải lụa. “Đẹp quá, chắc chúng bay lên trời rồi!”. Cô bé bán diêm thẫn thờ nhìn theo những ngọn nến bay lên trời biến thành những ngôi sao nhỏ xíu đang nhìn em.

Em nhủ thầm “Giá mình cũng biến thành một trong những ngôi sao kia, mình sẽ bay lên trời tìm mẹ”. Khi các ngọn nến bay hết lên trời xa thì cây thông cũng biến mất. Em nhìn trân trân lên bầu trời bất động. Bỗng vụt, một ngôi sao băng từ trên trời rơi xuống một nơi rất xa. Em bé lại nhớ đến mẹ của mình.

Ngày mẹ còn sống, đêm nào trước khi đi ngủ mẹ cũng kể chuyện cho em nghe. Mẹ thường bảo em nếu trên trái đất này có một người tốt bụng qua đời thì linh hồn của họ sẽ được bay lên trời và trên trời sẽ rơi xuống một ngôi sao băng, đó là giọt nước mắt của Thượng đế. Em bé chắp tay thầm cầu xin: “Thượng đế ơi, xin người hãy cho con gặp mẹ đi”. Em lại rút ra một que diêm và quẹt. Em chăm chăm nhìn ngọn lửa phát ra từ que diêm và chờ đợi. Một bóng người thân quen chầm chậm đang bước về phía em.

“Mẹ ơi!”, em mừng rỡ reo lên. Mẹ mỉm cười hiền dịu đưa đôi bàn tay về phía em. Trong vòng tay âu yếm của mẹ, em cảm thấy không có gì ấm áp và hạnh phúc hơn được nữa. Em vừa khóc vừa kể chuyện cho mẹ nghe, “Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm”, mẹ gật đầu nhìn em trìu mến. Lúc này, ngọn lửa từ que diêm đang yếu dần chực tắt, em hoảng hốt sợ lửa tắt thì mẹ em cũng đi mất.

“Mẹ ơi, xin mẹ hãy ở lại bên con, mẹ đừng bỏ con ở lại một mình”. Cô bé khóc nấc lên, em nắm lấy áo mẹ như muốn giữ mẹ lại. Nhưng tay mẹ dần rời ra và bóng mẹ cũng mờ dần.

“Nhất định con phải giữ mẹ lại”, em vội vàng, run rẩy lấy ra tất cả những que diêm còn lại quẹt lên tường. Cả bó diêm bốc cháy rừng rực, cảnh vật xung quanh bừng sáng, em cảm thấy như mẹ đang ôm mình. Mẹ mỉm cười. Cô bé bán diêm bỗng cảm thấy người mình nhẹ bỗng, cúi đầu nhìn xuống, em thấy chân mình đang rời xa mặt đất. Em ôm chặt lấy mẹ, bay mãi, bay mãi, hai mẹ con bay xuyên qua những đám mây dày và bay lên trời, bay tới một nơi không có giá rét, đói khát và đau buồn.

Sáng hôm sau, nhà thờ gióng lên hồi chuông đầu tiên đón chào năm mới. Mọi người vui vẻ đổ ra đường chào hỏi nhau và cùng đi đến nhà thờ để cầu phúc.

Bỗng một đứa trẻ kêu lên: “Nhìn kìa, ở đằng kia có một người”. Đám đông dừng bước, vây xung quanh, một em bé gái nhỏ nhắn nằm ở góc tường, nét em mặt rực hồng, khuôn miệng như còn đang mỉm cười thánh thiện. Cô bé bán diêm đã chết, chết rét, chết đói trong đêm giao thừa. Trên người em, tuyết phủ một lớp trắng xoá, những que diêm đã cháy vung vãi đầy mặt đất…

“Thật tội nghiệp, chắc cô bé muốn sưởi cho ấm bằng những que diêm”. Một cậu bé bật khóc tức tưởi vì quá xúc động: “Chắc chị ấy không có bố mẹ, không có nhà, nếu không chị ấy đã không bị chết cóng ngoài đường”. Một em bé gái ngồi bên cũng rơi nước mắt: “Bạn ấy chắc là lạnh lắm!”, nói xong em liền cởi áo khoác của mình đắp lên người cô bé bán diêm. Mọi người xung quanh đều rất cảm động, không ai cầm được nước mắt.

Cuối cùng, nhưng con người tốt bụng đưa em bé bán diêm vào nhà thờ. Lúc đó, ở trên trời cao, cô bé bán diêm của chúng ta đang cùng với mẹ em đón chào năm mới, họ vô cùng cảm động khi nghe những lời cầu nguyện của mọi người. Và hai mẹ con cũng cầu nguyện, cầu cho tất cả mọi người trên trái đất luôn yêu thương giúp đỡ lẫn nhau, không có ai bị đói, bị rét, không có ai bị nghèo khổ. Cầu chúc cho người người được sống cuộc đời đầy ắp niềm vui và tiếng cười.

Các bố mẹ và các em nhỏ thân mến, lúc này sau khi đọc lại câu chuyện “Cô bé bán diêm” tôi vẫn thấy mắt mình cay cay. Nhìn sang bên cạnh là cậu con trai 2 tuổi bé nhỏ đang say ngủ. Trẻ con, chúng thật trong trẻo và thơ ngây, chúng xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp. Không chỉ là quần áo đẹp, không chỉ là chăn ấm đệm êm mà còn là tình yêu thương và vòng tay ấm áp của cha mẹ.

Hy vọng câu chuyện ngày hôm nay sẽ có một ý nghĩa tốt đẹp nào đó không chỉ đối với các bạn nhỏ mà còn với cả những người lớn chúng ta. Chúc cả gia đình bạn luôn hạnh phúc và đủ đầy những thương yêu.

Để lại lời nhắn

Your email address will not be published. Required fields are marked *