Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn

Công chúa và dì ghẻ là mô típ quen thuộc của truyện cổ tích thế giới cũng như Việt Nam. “Nàng Bạch Tuyết và 7 chú lùn” cũng là một câu chuyện như vậy.

“Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn” là một câu chuyện cổ tích của Đức được biết đến qua nhiều nước châu Âu và ngày nay là một trong những câu chuyện cổ tích nổi tiếng nhất trên toàn thế giới. Anh em nhà Grimm đã xuất bản câu chuyện này vào năm 1812 trong ấn bản đầu tiên “Fairy Tales Grimm” của họ. Nó có tựa đề bằng tiếng Đức là Schneewittchen (trong chính tả hiện đại Schneewittchen) và được nhà Grimm hoàn thành phiên bản chính thức trong năm 1854.

Câu truyện cổ tích Grim nổi tiếng này còn được dựng thành phim hoạt hình, phim điện ảnh và dành được sự mến mộ từ đông đảo người hâm mộ. Nàng Bạch Tuyết – nhân vật chính của câu chuyện là một cô công chúa xinh đẹp và hiền dịu. Bà mẹ kế của nàng – thực chất là mụ phù thuỷ độc ác, vì ganh ghét trước sắc đẹp của nàng nên đã năm lần bảy lượt âm mưu hãm hại Bạch Tuyết. Nhưng sức mạnh từ tình yêu đích thực của chàng hoàng tử đã cứu sống nàng. Đặc biệt, truyện còn có những nhân vật rất dễ thương là 7 chú lùn nữa cơ. Mời các bé cùng Vườn cổ tích đọc truyện nhé!

—–

Ngày xửa ngày xưa, ở một vương quốc nọ. Độ ấy đang vào giữa mùa đông, tuyết rơi phủ trắng cả trời, có một bà hoàng hậu ngồi khâu bên cửa sổ làm bằng gỗ mun đen nhánh. Bà mải ngắm nhìn cảnh vật nên thơ bên ngoài sơ ý để kim khâu đâm vào tay, và ba giọt máu đỏ rơi xuống in màu đậm lên nền tuyết trắng phau. Nhìn màu đỏ tươi nổi bật trên tuyết, hoàng hậu ngẫm nghĩ:

– Ước gì mình có một cô con gái thật xinh đẹp, da trắng như tuyết, môi đỏ như son, tóc đen nhánh như gỗ mun thì thật là tuyệt.

Y như ước nguyện, chẳng lâu sau bà mang thai, sinh hạ được một cô con gái, da trắng như tuyết, môi đỏ như son và tóc đen nhánh như gỗ mun. Bà đặt tên con gái là Bạch Tuyết. Ba năm sau thì bà bệnh nặng qua đời, Bạch Tuyết cứng cỏi dần lên thì vua cha đi thêm bước nữa. Ông lấy một bà Hoàng hậu khác cũng vô cùng xinh đẹp nhưng tính cách lại vô cùng kiêu căng ngạo mạn khinh người. Tuy sống cùng trong một cung điện nhưng bà ta không hề ưa thích Bạch Tuyết, luôn tìm mọi cứ để chì chiết ghét bỏ cô. Bà ta có một chiếc gương thần biết nói, mỗi khi đứng ngắm mình trước gương, bà ta lại hỏi:

– Gương kia ngự ở trên tường,
Thế gian ai đẹp được dường như ta?

Gương trả lời:
– Muôn tâu hoàng hậu, hoàng hậu chính là người đẹp nhất ở nước này.


Hoàng hậu nghe thấy thế thì hài lòng lắm, mụ cười khanh khách vang khắp cả căn phòng.
Bạch Tuyết càng lớn, càng trở nên xinh đẹp. Bảy tuổi nàng đẹp như nắng sớm mai tươi tắn và tràn đầy sức sống, nàng so với Hoàng hậu thì đẹp hơn bội phần. Có lần hoàng hậu ngồi trước gương và hỏi:

– Gương kia ngự ở trên tường,
Thế gian ai đẹp được dường như ta?

Gương thành thật trả lời:
– Thưa hoàng hậu,
Xưa kia bà đẹp nhất trần
Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn.

Hoàng hậu nghe gương thần nói thế thì vừa ngạc nhiên vừa căm phẫn, bà ta vô cùng túc giận và ghen tị. Từ đó trở đi, cứ hễ thoáng nhìn thấy Bạch Tuyết, mụ ta càng săm soi cô, khó chịu, bực tức, rồi đâm ra căm ghét cô bé. Những cơn ghen ghét và lòng đố kỵ của mụ ngày càng mãnh liệt làm cho mụ ngày đêm bực bội, bứt rứt. Mụ luôn muốn mình là người đẹp nhất, không ai có thể sánh bằng. Mụ nghĩ, chỉ còn cách duy nhất là giết Bạch Tuyết đi thì sẽ không còn ai đẹp hơn mụ nữa. Nói là làm, một lần, mụ cho gọi một người thợ săn đến và bảo:

– Ngươi hãy mang con bé này vào trong rừng sâu và giết nó đi, khi giết nó thì mang quả tim và lá gan nó về đây cho ta, nếu ngươi không hoàn thành nhiệm vụ thì người bị chết sẽ chính là ngươi.

[793 vote]

Bình luận