Truyện cổ tích Bà chúa Tuyết

Ở nhà Bà Chúa Tuyết được một thời gian, cô bé cảm thấy lòng buồn rười rượi. Mới đầu, cô cũng chẳng hiểu tại sao nhưng cô nhận thấy đó là do cô nhớ nhà. Mặc dù ở đây sung sướng hơn ở nhà muôn phần nhưng cô vẫn tha thiết được về nhà. Sau đó cô thưa chuyện với Bà Chúa Tuyết:

– Thưa bà, lâu nay cháu buồn vì nhớ nhà quá. Dù ở dưới hạ giới cháu không được sung sướng bằng ở đây, nhưng cháu cũng không thể ở đây lâu hơn nữa, cháu muốn xin trở về sống với gia đình của cháu.

Bà Chúa Tuyết lòng nói:

– Cháu tha thiết đòi về nhà thì bà cũng vui lòng để cháu về. Vì cháu đã hết lòng giúp việc cho bà, vậy để chính bà đưa cháu về nhé.

Bà cầm tay cô bé và dẫn cô tới trước một cái cổng to. Cổng mở, khi cô vừa đặt chân tới thềm cổng thì có một trận mưa vàng lớn. Tất cả vàng dính đầy vào người cô. Bà Chúa Tuyết bảo:

– Đây là món quà bà tặng cháu, cảm ơn vì nhẵng gì cháu đã giúp bà những ngày qua mà không một lời than vãn. Cháu có được cái đó là cháu đã làm lụng chăm chỉ.

Rồi bà trao cho cô gái ống sợi mà cô tuột tay đánh rơi xuống giếng. Sau đó cổng đóng lại. Cô gái trở lại trần gian, thấy mình đang đứng cách nhà dì ghẻ không bao xa. Khi cô bước vào sân thì con gà đậu trên thành giếng gáy:

– Ki rơ ri ki. Gái vàng, gái bạc nhà ta đã về.

Rồi cô vào gặp dì ghẻ. Vì người cô phủ đầy vàng nên dì ghẻ và em gái hám của tiếp đón thật là niềm nở. Cô kể lại những chuyện mắt thấy tai nghe. Dì ghẻ thấy con chồng trở nên giàu có nên cũng muốn cô con gái xấu xí, lười biếng gặp may như vậy. Cô ta cũng ngồi bên bờ giếng guồng sợi, cô ta lấy kim đâm vào đầu ngón tay, khua cả bàn tay vào bụi gai để máu thấm đỏ ống sợi. Rồi cô ta cố tình đem vứt ống sợi xuống giếng và tự mình nhảy xuống giếng. Cũng như chị, cô ta đến một cánh đồng cỏ đẹp đẽ và cũng đi theo một con đường mòn như vậy.Khi cô ả tới lò bánh mì, bánh mì cũng kêu:

– Cô ơi, hãy kéo chúng tôi ra, hãy kéo chúng tôi ra với kẻo chúng tôi cháy mất, chúng tôi được nướng chín xong từ lâu rồi.

Cô em lười biếng đáp:

– Ta mà lại có hứng làm việc ấy ư? Lửa nóng sẽ làm cho da của ta khô mất, vả lại ta cũng không thích nóng. Các ngươi hãy tự thoát ra đi.

Nói rồi cô đi thẳng.

Một lúc sau cô tới chỗ cây táo. Táo gọi:

– Trời ơi, rung tôi đi, rung tôi đi cô bé, táo chúng tôi chín tất cả rồi.

Cô đáp:

– Ngươi nói gì mà nghe dễ vậy, ta rung cây để các người rơi vào đầu ta, làm ta đau à?

Rồi cô lại tiếp tục đi. Khi tới trước cửa nhà Bà Chúa Tuyết, nhìn thấy bà và hàm răng xấu xí, thô kệch của bà nhưng cô chẳng sợ hãi gì cả vì cô đã được nghe kể về hàm răng to nom dễ sợ ấy. Cô nhận lời ở lại giúp việc cho bà. Ngày đầu tiên cô ráng sức làm việc, cố tỏ ra chăm chỉ, Bà Chúa Tuyết bảo gì cô làm ngay cái đó vì cô luôn nghĩ tới phần thưởng, nghĩ với số vàng được thưởng như là một động lực.Sang ngày thứ hai cô đã bắt đầu giở thói lười, sang ngày thứ ba càng lười hơn, sáng ra cô không buồn dậy nữa. Cô không dọn giường cho Bà Chúa Tuyết, công việc mà lẽ ra cô phải làm hàng ngày, đã thế cô cũng chẳng chịu rũ đệm cho lông bay xuống. Lâu dần Bà Chúa Tuyết cũng đâm ra chán và bảo cô ả lười biếng thôi không làm việc nữa. Cô ả thấy vậy mừng thầm, nghĩ bụng, giờ chắc sẽ có mưa vàng. Bà Chúa Tuyết dẫn cô tới cổng, khi cô vừa đặt chân tới thềm cổng thì một nồi nhựa thông đổ xuống chứ chẳng có mưa vàng nào cả. Bà Chúa Tuyết nói:

– Đây là phần thưởng cho công làm việc của con.

Rồi bà đóng cổng lại. Khi cô ả về tới nhà, người dính đầy nhựa thông, con gà trống đứng trên thành giếng nom thấy cất tiếng gáy:

– Ki kơ ri ki, Gái dơ, gái bẩn nhà ta trở về.

Nhựa thông dính chặt lấy người cô suốt đời, không chịu rời ra nữa.


Ý nghĩa truyện Bà chúa Tuyết

Các bé có thấy người em nhận món quà ấy là xứng đáng không? Người chị chăm chỉ là công việc mà không một lòng toan tính, vụ lợi hay cần báo đáp và làm việc rất hăng say và chủ động nên Bà chúa Tuyết rất quý cô. Còn cô em vừa lười biếng lại rất tham lam thì phần thưởng mà cô nhận là hoàn toàn xứng đáng với công sức mà cô bỏ ra. Các bé hãy nhớ nhé, có cho thì có nhận. Và cho đi những gì thì sẽ nhận lại xứng đáng.

Chúc các bé đọc truyện cổ tích vui vẻ!

[61 vote]

Bình luận