Truyện cổ tích Cóc kiện Trời

Khi Thiên Lôi vừa xuất hiện ở cổng thiên đình với vẻ mặt hung hãn và cây búa tầ sấm sét lợi hại trên tay thì Cóc đã nghiến răng ra lệnh, lập tức chàng Ong nấp trên cánh cửa bay vù ra và cứ nhắm vào mũi Thiên Lôi mà đốt. Mũi Thiên Lôi sưng to đỏ ửng. Để tránh Ong đốt, anh chàng Thiên Lôi liền nhanh trí chui ngay vào vại nước trước cửa Thiên Đình. Ấy thế mà anh không ngờ rằng, Cua càng đã phủ phục sẵn. Khi anh vừa nhảy vào, Cua giơ ngay chiếc càng cua to khỏe của mình cắp chặt lấy cổ của Thiên Lôi. Thiên Lôi đau quá gào thét vùng vẫy vỡ cả chum nước nhà Trời. Thiên Lôi tìm đường chạy trốn thì Cóc tía lại nghiến răng ra lệnh. Lập tức Cọp nấp sau Cóc tía nhảy bổ ra gầm lên một tiếng vang động xé tan xác Thiên Lôi thành hai mảnh.

Ngọc Hoàng thấy thế hoảng hốt, vội vàng bèn xin giảng hoà với Cóc, và xin Cóc cho nhận lại xác của Thiên Lôi để chữa trị. Cóc bằng lòng ngay. Ngọc Hoàng phải ra tay làm phép tưới nước cam lồ vào cái xác đầy thương tích đó. Nhờ phép của Ngọc Hoàng, Thiên Lôi mới được sống lại. Ngọc Hoàng nghĩ mình đường đường là một ông Trời mà lại chịu thua Cóc thì thật là điều sỉ nhục, nên tính lật lọng, sai Thiên Lôi vác búa tầm sét chống lại Cóc và các bạn của Cóc. Biết thế nào Ngọc Hoàng cũng tính chuyện lật lọng nên Cóc lại nghiến răng. Lập tức các bạn của Cóc dàn trận. Ong giương nọc, Cáo giương nanh, Cọp giương vuốt, Cua giương càng, Gấu giương cánh tay đầy sức mạnh… Thiên Lôi vừa mới thoát chết hoảng quá lui lại không dám tiến lên, mà thụt vào nấp sau chiếc ngai vàng của Ngọc Hoàng. Các tướng nhà Trời oai phong lẫm liệt thấy đến ông Thiên Lôi còn sợ sệt như thế thì hoảng quá tìm kế thối lui.

Thấy tướng nhà trời của mình như vậy, Ngọc Hoàng biết không thể thắng nổi Cóc và các bạn của Cóc. Đến lúc bấy giờ Ngọc Hoàng mới thực bụng giảng hoà, và hỏi Cóc lên tận thiên đình có việc gì. Cóc oai phong nhảy hẳn lên tay ngai vàng và dõng dạc thưa:

– Đã bốn năm nay ở dưới trần gian hạn hán kéo dài, không một giọt mưa. Muôn cây khô héo, vạn vật chết khát… Tưởng Ngọc Hoàng bận gì hoặc là Ngọc Hoàng giận gì trần gian mà ra phúc hoạ, ai ngờ lên đây mới biết Ngọc Hoàng và các tướng nhà trời ngủ quên không nhớ đến việc làm mưa cứu muôn vật muôn loài dưới trần thế… Chúng tôi phải lên tận đây đánh thức Ngọc Hoàng, xin Ngọc Hoàng làm mưa ngay cho trần gian được nhờ.

Thấy Cóc nói giọng oai phong và bạn bè Cóc lại đằng đằng sát khí, Ngọc Hoàng vội cuống quýt chống chế:

– Cóc với ta là chỗ thân thích, việc gì mà cậu phải mất công đến như vậy, ta sẽ sai thần mưa, thần gió xuống hạ giới làm mưa ngay bây giờ… Cậu Cóc có bằng lòng thế không nào.
Cóc gật gù thưa:

– Bẩm Ngọc Hoàng, hạ giới chúng con thì được một trận mưa cứu khát qua cơn hạn hán thì đúng là vui mừng khôn tả thưa Ngọc Hoàng… Anh em tôi vô cùng đội ơn Ngọc Hoàng… Nhưng nếu ở hạ giới mà hễ bị hạn hán là bọn anh em chúng tôi lại lên đây kêu với Ngọc Hoàng đấy.

Thấy Cóc nhắc tới chuyện sẽ lại lên Thiên Đình lần nữa, Ngọc Hoàng hoảng hồn rối rít lắc đầu xua tay:

– Thôi khỏi, thôi khỏi phải bận đến cậu như thế… Chỗ cậu và ta là tình thân thích, cậu chả nên bầy vẽ vất vả mệt nhọc như vậy làm gì. Cậu không phải lên thiên đình nữa… Khi nào có hạn hán cậu muốn ta làm mưa, cậu chỉ cần ngồi dưới đất nghiến răng là ta nghe thấy liền.
Để chứng minh lời hứa của mình là thật, Ngọc Hoàng ra lệnh cho rồng đen bay xuống phun mưa, và đưa Cóc cùng các bạn về hạ giới. Cơn mưa cứu hạn làm cây cối tươi tốt, muôn loài nhảy múa chào đón anh em Cóc trở về.

Từ đó hễ Cóc nghiến răng là trời lập tức đổ mưa; nên đồng dao của trẻ nhỏ ngàn năm vẫn có câu hát rằng:

Con Cóc là cậu ông Trời
Ai mà đánh nó thì Trời đánh cho.


Ý nghĩa truyện Cóc kiện Trời

Qua câu truyện, các bé chắc hẳn đã có câu trả lời cho mình rồi đúng không nào! Con Cóc kêu vậy là để báo hiệu cho Ngọc Hoàng hãy làm mưa khi trời đang khô hạn đó các bé ạ. Nếu các bé thấy con cóc xấu xí, sần sùi thì cũng không nên ghét bỏ hay đuổi đánh Cóc đâu nhé. Vì sao vậy? À, vì nó là cậu của ông Trời đó.

Chúc các bé đọc truyện cổ tích vui vẻ!

[436 vote]

Bình luận